0971 505 765 clb1002021@gmail.com

Nhật kí covid-19

NHẬT KÝ NƠI TÂM DỊCH

Cập nhật15
0
0 0 0 0
Quá trưa, hay tin một bác sĩ đồng nghiệp nữa lại ngã xuống vì Covid-19, con trai anh mới mất cách đó vài ngày, vợ và con gái anh vẫn đang nằm điều trị… tự dưng mình thấy rõ trong lòng mình, mọi thứ trùng xuống như một cọng rau muống héo hon đầy luống cuống.
* * *
Nhật ký nơi tâm dịchĐã gần 2 tháng đi chống dịch không được về bên vợ con, thằng bạn gọi cho mình lúc nửa đêm hoang mang:
- Vừa mới hôm kia tao giải thích cho chị ấy là ba chị không qua khỏi rồi, hôm nay thì đến lượt chồng của chị. Diễn biến nhanh quá chẳng kịp làm gì. Tự dưng thấy lo cho mọi người ở nhà…
- Ủa lo thì gọi về nhà chứ gọi cho tao làm gì thằng dở người.
- Gọi về mọi người sẽ lại càng lo lắng hơn.
- Thì giờ mày với mọi người phân công nhau ra, hôm trước mày giải thích việc bố mất rồi thì hôm nay người khác giải thích việc chồng chị ý mất. Như vậy đỡ thấy stress hơn.
Chưa bao giờ việc giải thích tình trạng tử vong cho thân nhân người bệnh lại phải liên tục và khó khăn đến thế. Bạn mình dân hồi sức, tâm trí mạnh lì như sắt thép, thế mà cũng có lúc thấy nó nhão nhoẹt và thương đến vậy.
* * *
Cái điệu cười đầy tự tin của cô Diệu lúc được mình thông báo không cần nằm cấp cứu nữa cho về trại thật khó thể nào quên. Cô với cô Huyền là hai chị em ruột, cùng vào cấp cứu một hồi, mà cô Huyền nặng hơn phải chuyển đi rồi, cô Diệu cải thiện tốt hơn được ở lại.
- Con thấy cô không nói chuyện với cô Huyền mấy nhỉ?
- Chuyện gia đình thôi con, giận nhau không nói chuyện cả mấy năm nay rồi. Cô cũng tính làm lành mà bả cố chấp lắm thôi nên mình chỉ biết im lặng.
- Trời chị em ruột mà giận gì giận dữ vậy cô? Có gì bỏ qua được bỏ qua cho nhau.
- Đấy cô cũng nói vậy với bả, chết đi rồi có mang cục tức theo được đâu mà cứ ôm khư khư làm chi cho mệt không biết. Bả sang kia thấy tình hình cũng khả quan hơn rồi hả? Để sau bữa này về cô thử bắt chuyện tiếp coi sao!
- Dạ vậy cô lên phòng nghỉ ngơi đi.
Cô Diệu vẫn chưa biết tin cô Huyền đã mất chiều qua, và chiều nay xe đang chuẩn bị lăn bánh đưa chị gái cô ra đài hoá thân. Cũng chẳng ai dám nói cô nghe sợ cô xúc động rồi buồn rồi stress rồi bao công sức điều trị lại bỏ sông bỏ bể.
Hàng bao nhiêu bí mật và đau đớn ấy anh em bảo nhau cũng phải vác theo hết cả.
Nhật ký nơi tâm dịch
* * *
Đang làm việc thì chị Nhiên nhận được tin, cả gia đình chị đều được xác định nhiễm Covid-19.
Bình thường chị được gọi là thủ lĩnh tinh thần của cả cái block vì giữa bao căng thẳng, người đàn bà bé như cái kẹo lúc nào cũng hừng hực năng lượng và vui tính một cách khó hiểu. Vậy mà giờ chị ngồi thẫn thờ, tay bủn rủn, môi run run.
“Dăm ba cái con virus vớ va vớ vẩn, cười cái là nó đi hết ấy mà!” - Câu cửa miệng chị hay đùa với bệnh nhân. Và giờ chị còn chẳng mở nổi mồm mà nói gì với gia đình mình.
Thời gian tính theo ngày.
Từ lúc mọi người khoẻ re cười nói động viên chị phớ lớ.
Đến lúc ba chị mất, rồi mẹ, rồi anh trai chị.
Thời gian tính theo giờ.
“Chị đem lại tiếng cười, đem lại niềm vui cho rất nhiều người. Vậy mà còn gia đình mình thì…”
Chị khóc nấc lên. Mình ở đầu dây bên kia cũng chẳng biết động viên chị thế nào.
* * *
Nhật ký nơi tâm dịch
Để chúng ta được bình yên như ngày hôm nay, hãy luôn biết ơn và trân trọng mọi thứ nhé! Biết ơn các ban lãnh đạo phòng chóng dịch quốc gia, các y bác sĩ, các anh bộ đội, các chú công an, dân phòng, các cô chú tổ trưởng dân phố và cả chính chúng ta nữa, vì đã cùng nhau cố gắng chiến đấu từng từng. Mong cho Việt Nam và cả Thế giới nhanh chóng khỏe mạnh, mọi chuyện sẽ trở lại bình an!
NguồnFB Bác sĩ Dương Minh Tuấn
Lượt xem20/09/2021
0 0 0 0
Chia sẻ bài viết
Trang chủ Liên hệ Tìm kiếm Danh mục
Hệ thống đang xử lý
Thông tin liên hệ của quý khách đã được gửi đến cho chúng tôi. Chúng tôi sẽ nhanh chóng tiếp nhận và phản hồi thông tin cho quý khách trong thời gian thích hợp nhất. Đóng